Menu
 
btcjob.io cryptoamity.biz frestone.biz energyinvest.net pricap.biz bettshare.com attonbank.com sacuwa.com

Hắn là một kẻ bình thường như bao kẻ bình thường khác, sự khác biệt duy nhất của hắn với người khác là hắn có một niềm tin về tình yêu bất diệt.


Chính vì thế mà hắn đã chờ đợi một cô gái chưa bao giờ gặp mặt đến 3 năm. Hắn tin vào lời hứa của cô gái đó. Và ngày cô gái đó trở về sẽ là ngày dệt lên một ngôi nhà hạnh phúc với những tiếng cười rộn rã. Cô gái ấy đã cho hắn rất nhiều mơ ước, nhưng cái quan trọng nhất đối với hắn là sau 23 năm kiếm tìm hắn đã có được người hiểu hắn. Hắn ko khác lạ, chỉ là hắn sống quá nội tâm, cảm xúc của hắn luôn được chôn chặt trong lòng. Điều đó làm hắn khao khát đc ai đó có thể đào bới lên để thấu hiểu đc hắn. Cô gái ấy đã đến như một cơn mưa tưới mát cho một khoảng không đầy khô hạn. Cơn mưa đó làm hắn ngập tràn trong sung sướng và hạnh phúc.




Hắn ở Việt Nam, cô gái ấy ở Singapore. Tuy khoảng cách rất là xa nhưng nó lại ấm áp vô cùng khi mà mỗi ngày hắn và cô ấy đều đặn giành cho nhau những lời yêu thương trong khoảng 1 tiếng. Cô ấy tuyệt đến mức không những hiểu nỗi lòng của hắn mà cô còn giúp hắn thấy cuộc sống nó thú vị biết bao. Hắn yêu cô say đắm, hắn thầm cảm ơn ông trời đã đem đến cho hắn 1 nàng tiên, đã giúp cuộc đời hắn ko còn tẻ nhạt mà nó lại rộn ràng thêm mỗi ngày.


Thời gian thấm thoát trôi đi được 3 tháng, cái Tết cận kề làm hắn nôn nao. Hắn nôn nao bởi cô gái ấy sẽ trở về Việt Nam gặp hắn trong dịp này. Hắn đã tưởng tượng ra một cái tết hạnh phúc, một cái tết hắn sẽ được sánh vai cùng người hắn yêu. Hắn sẽ vui lắm, sẽ hãnh diện lắm.


Nhưng cuộc đời như mơ thì thường giết chết mộng mơ. Hắn mơ bao nhiêu thì sự thật lại giết chết hết những giấc mơ của hắn. Hắn chờ đợi, hết cái tết này đến cái tết khác. Nhưng cuối cùng cô gái ấy vẫn là một bí ẩn và chưa một lần xuất hiện hay tiếp tục tồn tại với hắn kể từ cái tết đó.



Hắn thất vọng lắm, hắn vô cùng thất vọng vì tình cảm của hắn rơi vào một ngõ cụt mà câu trả lời về sự biến mất của cô gái ấy là gì hắn ko thể hiểu đc. Hắn trằn trọc, băn khoăn, hắn cố gắng lý giải. Nhưng tất cả chỉ làm hắn thêm chán nản, hắn tuyệt vọng đến mức hắn cố gắng đi tìm một giọng nói nào giống cô gái ấy để đc tâm sự. Hắn đã gọi cho rất nhiều người, rất nhiều cô gái, nhưng hắn chỉ lấp đc khoảng trống nhớ nhung cô gái ấy tức thời, chứ đằng sau trái tim của hắn máu vẫn rả rich không ngừng.


3 năm, khoảng thời gian ko dài cũng ko ngắn, nhưng 3 năm đối với hắn như cả ngàn năm đã trôi qua vậy. Hắn vẫn 1 mình đi giữa trời đông lạnh giá, hắn vẫn một mình nhấm nháp ly cà phê đắng ngắt giống như cuộc đời của hắn. Nhưng lạ thay, hắn càng buồn hắn càng trở thành thi sỹ, bao nhiêu bài thơ, bao nhiêu bức thư tình hắn lần lượt viết ra tặng cô ấy. Những tác phẩm của hắn viết về cô ấy được ngưỡng mộ trên các diễn đàn, mạng xã hội. Có lẽ những người đã đọc những bài viết của hắn họ sẽ khóc rơi nước mắt và ao ước được làm người yêu của hắn. Nhưng hắn lại ngược lại, hắn đã trở nên nổi tiếng, nhưng trong lòng hắn lại cô đơn vô cùng, hắn tỏ ra mạnh mẽ, vui vẻ trước người khác, nhưng trong tim hắn máu vẫn rỉ từng giây.


Người ta thường nói, người chân tình nhất định có được chân tình. Vậy là sau 3 năm, hắn nhận được điện thoại của cô gái. Cô gái ấy đã xin lỗi hắn vì 3 năm nay cô gái ấy đã có lỗi với hắn. Cô ấy đã về nhưng về VN với người tình cũ. Cô ko giám gặp hắn vì hắn yêu cô đến nhường nào mà cô lại đối xử với hắn như thế. Và 3 năm nay cô gái ấy lại nếm trải thất bại từ tình cũ đó. Cô gái ấy sống trong giằn vặt tội lỗi nên ko giám gặp hay điện thoại cho hắn. Nhưng hắn nào có để ý chuyện đó, hắn chỉ cần cô, cần người con gái hiểu hắn hơn tất cả. Nhưng lại một lần nữa, hy vọng đang có lại tắt lịm, cô gái ấy lại biến mất.


Hắn hận và hắn đau lắm. Nhưng hắn cũng quyết định sẽ ko chờ đợi cô gái ấy nữa. Vì cô gái ấy ko trân trọng hắn. Hắn đã đợi, hắn đã tha thứ nhưng cô gái ấy vẫn ko coi hắn là cả thế giới mà trở về cùng hắn. Hắn cảm nhận được rằng hắn chẳng có giá trị gì đối với cô gái cả.


Thế là từ đó hắn sống bất cần đời, hắn sống theo dòng chảy đưa đẩy, ai đưa đến đâu hắn đẩy đến đó. Nhưng có 1 chuyện duy nhất hắn vẫn ko làm đc. Hắn ko làm quen một cô gái nào với mục đích tìm bạn gái, hắn chỉ quen để kiếm 1 người bạn tâm sự.


Rồi một buổi tối rảnh rỗi hắn nằm đó, hắn bấm đại 1 số điện thoại đẹp, hắn định lòng sẽ bấm số 09.09.09.09.09, nhưng hắn lại sợ. Hắn bấm chệch đi 4 số cuối. Nhưng hắn cũng chỉ giám nhá máy mà thôi.


Nhưng hôm nay sao hắn nhát quá, hắn sợ số đó gọi lại chửi hắn, nên hắn mới nghĩ ra cách gọi lại số đó hỏi đại 1 tên nào đó, rồi xin lỗi nhầm máy. Nhưng đời hắn đen đủi đến mức hắn nói đại cũng đúng tên của cô gái ấy.


Cô gái ấy có giọng nói rất ngọt ngào, và hắn biết, ai có giọng nói ngọt ngào không bao giờ là một cô gái đẹp. Nhưng đối với hắn cần 1 người nghe hắn nói là điều cần thiết hơn tất cả. Hắn có đi tìm người yêu đâu mà cần xấu với đẹp. Thế là từ đó hắn quen cô gái ấy. Hắn những tưởng sẽ có người nghe hắn tâm sự cuộc đời hắn, nhưng chính hắn lại là người nghe cô gái ấy tâm sự.


Cô gái ấy, có những nỗi buồn khiến hắn ko thể bỏ rơi, vì hắn có một thói xấu là ko bao giờ xấu được, thấy ai đó có tâm sự buồn hắn cố gắng giúp người đó lấy lại nghị lực và niềm vui. Thế là 3 ngày đầu tiên hắn nghe cô gái ấy nói, cô gái ấy thật là tội nghiệp, mỗi tâm sự của cô gái ấy là một sự đau khổ nhất của một đời người, hắn lặng đi khi nghe cô ấy kể trong nước mắt. Và hắn tự nhủ sẽ đem lại cho cô ấy sự hy vọng. Có thể do hắn đã từng cổ vũ nhiều người nên trái tim của cô gái ấy tan chảy khi nghe hắn động viên.


Nhưng điều bất ngờ với hắn là sau 3 ngày đó cô gái ấy bất ngờ nói yêu hắn. Cô gái ấy nói :”Ai có thể làm tan chảy tảng băng trong tim em mấy năm nay em sẽ yêu người đó suốt đời”.


Hắn bối rối thật sự, và hắn cũng lo sợ nữa. Vì người hắn yêu ngày xưa cũng là người nói yêu hắn trước. Hắn hoang mang vô cùng. Hắn đấu tranh giữ dội với chính bản thân hắn. Nếu hắn nhận lời thì người ta sẽ nói hắn vội vã, tình yêu là gì mà chỉ cần 3 ngày là có thể yêu đc nhau. Còn nếu hắn từ chối, cô gái ấy sẽ tuyệt vọng lắm. Nhưng bản chất của hắn, ko bao giờ xấu được. Hắn suy nghĩ một ngày và miễn cưỡng nhận lời cô gái ấy.


Thế là từ đó hắn và cô gái ấy yêu nhau. Hắn và cô gái ấy tâm sự với nhau mọi thời gian hắn rảnh. Ngoại trừ thời gian làm việc và ngủ thì tất cả thời gian còn lại hắn và cô gái ấy lại tìm thấy nhau thông qua điện thoại. Họ nói chuyện rất nhiêu, họ tâm sự với nhau đủ điều, và họ cảm nhận đc sự đồng nhất trong tâm hồn của họ, họ cảm thấy một động lực phía trước để họ phấn đấu.


Hắn chưa bao giờ nghĩ sẽ có thêm 1 người con gái nào hiểu đc hắn nữa. Vì người ta thường nói : “Đi tìm cả đời chưa chắc có được 1 tri kỷ”. Hắn đã mất đi 1 người tri kỷ và hắn nghĩ cuộc đời hắn chỉ có thế. Nhưng phải chăng hắn sống tốt nên ông trời ban cho hắn thêm 1 người hiểu hắn tên là “ Thảo Nguyên”.


Hắn hạnh phúc lắm, hắn làm việc nhiều hơn để hắn xây dựng lên một tương lai cực tốt cho cô gái mà hắn yêu. Những khởi đầu thật tốt, hắn và cô gái ấy sống trọn vẹn trong tình yêu, tình cảm của hắn và cô ấy thắm thiết hơn gấp ngàn lần cô gái cũ.


Nhưng hắn vẫn không được gặp cô gái ấy, bởi vì có một quy tắc ngự trị giữa hắn và cô ấy. Hắn và cô ấy chỉ được thoải mái nói chuyện qua điện thoại nhưng những khi gặp nhau chỉ được liếc nhìn nhau và ko được nói gì.


Hắn yêu cô gái ấy, vì cô gái ấy cho hắn niềm tin, cô gái ấy thuần phục được cái bản tính tự cao, tự kiêu của hắn. Cô gái ấy là người đầu tiên hắn cảm thấy phải phục tùng vì cô gái ấy thông minh hơn hắn. Nên bất chấp cái quy tắc quỷ quái đó hắn vẫn yêu cô hết mình.


Hằng ngày cô gái ấy đem cơm cho hắn, hẳn chỉ được liếc nhìn cô gái ấy trong chốc lát, nhưng hắn hạnh phúc lắm. Hắn cảm nhận được sự ấm áp của bữa cơm gia đình. Và hắn khao khát đến một ngày ko xa hắn sẽ được cùng ăn cơm với cô gái ấy trong 1 căn nhà ấm áp.


Hai năm trôi qua, cuộc tình của họ đơn giản là trao đổi qua điện thoại và thình thoảng được liếc nhìn nhau phút chốc, nhưng hắn và cô gái ấy luôn luôn hạnh phúc. Cả hai đều cảm nhận được sự hiện diện của nhau trong mỗi bước chân của nhau.


Chạm đến ngưỡng năm thứ 3, hắn được đặc cách sống chung nhà với cô gái ấy, nhưng ko phải chỉ có 2 đứa mà đó là một đại gia đình của cô gái. Và hắn và cô gái ấy sống trong nhà với thân phận anh em, vẫn cũng chỉ đc liếc nhau thôi chứ vẫn chưa được nói chuyện.
Hắn vẫn vui vẻ chấp nhận, vì hắn từng có 1 ước ao, mỗi ngày hắn đc nhìn thấy cô ấy là hắn hạnh phúc lắm rồi.


Thời gian cứ thế trôi, những tưởng những điều đẹp đẽ sẽ dần dần mở ra, và cái ngày hắn và cô gái ấy sẽ được ở bên nhau sẽ không xa. Nhưng ở đời, chữ ngờ ta nào có biết. Hắn dần dần nhận ra, người nói chuyện với hắn 2 năm qua lại là mẹ của cô gái ấy. Hắn đã nổi điên lên, gây sự rất nhiều, nhưng đúng là hắn vẫn thua 1 người, đó là cô gái trong điện thoại. Cô gái ấy chính là mẹ của cô gái mà hắn yêu. Cô gái trong điện thoại với những lý lẽ tuyệt vời, cùng khả năng tuyệt đỉnh của 1 nhà đạo diễn tài ba làm hắn trải qua cuộc sống trong nghi ngờ nhưng vẫn sống trong chấp nhận tới 1 năm trời.


Nhưng có 1 sự thật là sự dối trá dù có được che đậy thông minh đến đâu thì cũng có ngày sẽ lòi ra. Hắn vẫn chấp nhận nhưng hắn cũng ko bỏ qua từng chi tiết để có thể đưa ra đáp án cho sự thật đúng nhất.


Cuối cùng hắn cũng tìm ra, người trong điện thoại chính là mẹ của cô gái hắn yêu.


Thật ngang trái khi hắn yêu cô gái ấy hơn chính tính mạng của hắn, nhưng giờ đây mọi thứ chỉ là ảo ảnh. Hắn muốn kết thúc cuộc đời hắn để ko chịu bất kỳ sự giày vò nào cả. Nhiều lần, và rất nhiều lần hắn muốn chết. Nhưng có lẽ, ở một thế giới nào đó luôn có một bóng dáng vô hình bảo vệ hắn. Giúp hắn mạnh mẽ vượt qua và chấp nhận một sự thật :”Cái gì của mình sẽ là của mình, cái gì không phải của mình sẽ không phải là của mình. Đã ko phải là của mình thì đừng miễn cưỡng làm hại bản thân minh”. Và hắn đã sống, hắn ko tiếc của cải 3 năm hắn bỏ ra, hắn chỉ tiếc cho một tri kỷ mà hắn nghĩ cả đời này hắn sẽ rất hạnh phúc.


Hắn đã ra đi âm thầm ko để ai biết được là hắn ra đi. Hắn bỏ qua tất cả và trong lòng hắn bây giờ chỉ là làm để lo cho gia đình thân yêu của hắn.


Và Thảo Nguyên ko giành cho hắn. Hắn để Thảo Nguyên trở về với đúng vị trí mà Thảo Nguyên đang có. Một cô gái sống ngây thơ trong dòng đời lạc lõng này. Và hắn cũng ko quên giành tình cảm cho cô gái ấy. Thảo Nguyên hãy sống tốt và thật hạnh phúc.


3 năm đợi 1 người, 3 năm yêu 1 người. 6 năm chỉ là một giấc mộng. Và ko biết 3 năm sau sẽ là gì với hắn. Nhưng hắn ko quan tâm nhiều lắm. Hắn vẫn không thay đổi được cách sống của hắn. Đó là hắn ko thể xấu được. Đường đời vẫn còn, vẫn còn ý nghĩa nếu ta làm những điều tốt đẹp cho bản thân và cho những người xung quanh.


BT, 31/05/2015.
Nghĩa.

Post a Comment Blogger

 
Top